Bạn chưa có Tài khoản Diễn đàn?  Tạo một tài khoản

Đăng nhập

Duy trì trạng thái đăng nhập
Không thể truy cập vào tài khoản của bạn?

Hoặc


VIETAF - VIET NAM AGRICULTURE AND FISHERIES

Diễn Đàn Chăn Nuôi Việt Nam Online

Cộng đồng Chăn Nuôi

Tham gia thảo luận, chia sẻ kiến thức lĩnh vực Chăn Nuôi và tìm cho mình cơ hội việc làm tốt nhất.

Chia sẻ giao tiếp nhanh chóng

Bạn cần lời khuyên ngay? Hãy nhấn vào biểu tượng chat ngay với hỗ trợ và thành viên khác để có được lời khuyên tốt và tin cậy nhất!

Phản ảnh đa chiều kiến thức chăn nuôi

Cập nhật nhanh các kiến thức chuyên ngành và chia sẻ với mọi người một cách trực quan nhất.

Bạn có biết?

Bạn có thể kết nối với chúng tôi qua Facebook Youtube hoặc Blogger

Kết quả cho từ khoá ""

Đăng ký
Hỗ Trợ Trực Tuyến

VIETAF - Diễn Đàn Chăn Nuôi Việt Nam

VIETAF - Diễn Đàn Chăn Nuôi Việt Nam | Giúp nhà nông chăn nuôi thành công

Lên đầu trang
Chào mừng bạn đến với diễn đàn VIETAF - Diễn đàn Chăn Nuôi Việt Nam Online
Địa chỉ hiện tại của diễn đàn là www.vietaf.com
Vui lòng gửi cho chúng tôi một email về info@dntgiang.com nếu bạn có bất kỳ góp ý nào về diễn đàn và nhận 10 điểm tín nhiệm
Bạn có nguyện vọng đóng góp vào diễn đàn? Gửi yêu cầu về info@dntgiang.com và tham gia với chúng tôi ngay.
LIÊN HỆ QUẢNG CÁO info@dntgiang.com

Thành viên nổi bật



You are not connected. Please login or register

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down   Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

1 #on 01/12/09, 11:50 am

avatar

Mr.Winni
avatar

Mr.Winni

Ảnh Bìa : gcover_photo

Giới tính : Nam

Tổng số bài gửi : 838

Uy tín : 87

Tuổi : 25

Status : Hãy làm thuê như một ông chủ


Administrator

Administrator


Mùa rét, những ngón tay cóng lạnh vì se giá. Làn da khô nẻ và những cái xuýt xoa trong gió mùa căm căm.


- Mùa rét, những lớp bụi phấn trên tay bố mờ hơn. Tất nhiên, mùa rét thì mồ hôi sẽ không ra nhiều bằng mùa nóng, nhưng vào mùa rét nước rất lạnh nên bố tớ cũng… lười rửa tay. Mỗi lần dạy ở trường xong, bố chẳng cần rửa tay mà qua trường học đón tớ về luôn (cái hồi tớ còn học tiểu học ý). Khi những ngón tay nhỏ xíu của tớ nắm lấy bàn tay bố, tớ luôn chạm phải một lớp phấn mịn. Chợt để ý mới thấy, vào mùa rét, bố hay ho khúc khắc hơn. Những tiếng ho ấy, nghe thương lắm.
- Mùa rét, mẹ hay mang thêm hàng về thêu. Buổi tối mùa rét, tớ ngủ vùi trong chăn vẫn còn thấy dáng mẹ cặm cụi ngồi thêu. Tiếng kim đưa sột soạt trên nền vải cứng, nhẫn nại và mải miết kì lạ. Tận đến khuya, tớ mới thấy mẹ cất dọn kim chỉ để đi ngủ. Trong giấc mơ chập chờn, tớ thấy mẹ tém lại màn cho mình. Tớ còn thấy cả nét cười dịu dàng của mẹ nữa. Có lẽ mẹ đang thầm tính xem, với số tiền kiếm thêm, mẹ sẽ mua được bao nhiêu bộ quần áo mới cho chị em tớ đây.
- Tớ vẫn nhớ người bạn nhỏ, cùng học trường làng với mình. Nhà bạn ấy có 5 chị em gái. Mùa rét, áo bạn ấy không đủ ấm, đi học mà nhiều hôm răng đánh lập cập vào nhau. Có lần, bạn ấy mặc một cái áo còn không lành. Những chỗ nào da thịt hở ra, tím tái trong gió lạnh. Vậy nhưng, bạn ấy vẫn luôn cười tươi, vẫn nhớ chia cho tớ củ khoai nướng ấm sực vào những buổi chiều mùa đông rét mướt.
- Tớ còn " thương" cây nhót nhà cô giáo dạy Văn hồi lớp 6. Hồi đó, bọn tớ còn nhỏ tẹo, đến nhà cô học bồi dưỡng Văn thì ít, mà …vặt trộm nhót nhà cô thì nhiều. Nhà cô có mấy cây nhót, quả sai ơi là sai. Mấy nhà hàng xóm của cô cũng bạt ngàn nhót là nhót. Thế là lũ nhóc chúng tớ, cứ ngồi học một lúc lại xin cô giải lao. Cô giáo cũng …biết ý, để mặc cho chúng tớ chạy loăng quăng ngoài vườn. Hết giờ giải lao, túi áo đứa nào cũng đầy nhóc những nhót. Chưa hết, mẹ cô còn hái một rổ đầy nhót cho chúng tớ ăn. Ăn không hết thì … mang về. Một thuở thơ ngây, hồn nhiên và hạnh phúc của tụi nhóc chuyên Văn chúng tớ.
- Tớ vẫn nhớ như in cảm giác hạnh phúc khi được nhỏ bạn thân tặng một cái khăn xù xì những lỗi. Cái khăn đầu tiên của nhỏ mà. Quàng cái khăn lên mà ấm sực cả người. À, cái khăn đó còn có màu đỏ nữa ( rất là chóe nhé) khiến cả lớp gọi tớ với biệt danh : " Cô bé quàng khăn đỏ". Tớ yêu cái khăn, yêu nhỏ bạn thân của mình lắm lắm.
- Tớ nhớ cái kẹo gừng ngọt ngào mà cậu bạn bàn trên dúi vào tay tớ, cái hôm tớ không thèm ăn sáng trước khi đến lớp ấy mà. Trong giờ học, mặt tớ tái đi, đứng dậy trả lời cô giáo mà run lẩy bẩy. Cậu ấy đưa kẹo cho tớ, nhắc : " Ăn tạm kẹo này đi, không lại bị hạ đường huyết đấy. Tí nữa tớ sẽ xuống căn tin mua ăn sáng cho cậu sau". Từ hôm đó, tớ khám phá ra được một điều rất chi là thú vị : trong cặp của cậu bạn bàn trên, lúc nào cũng có một … túi kẹo gừng.
- Tớ nhớ về cái chăn bông đầu tiên thuộc quyển sở hữu của mình. Đó là cái chăn bông hiệu Sông Hồng, to sụ, mẹ mua cho tớ hồi năm nhất đại học. Tớ ôm cái chăn lên xe khách mà anh lái xe cứ trêu : " Em ơi, người nhỏ mà sao cái chăn to thế? " Hi hi. Cái chăn to đến nỗi, tớ nằm trong đó, không thò đầu ra thì sẽ không có ai biết là có người nằm . Thế nên, có lần con bạn tớ đã nhày lên cái chăn, vì lúc đó, tớ đã trùm chăn lên kín đầu, chẳng ai nghĩ là có tớ trong đó cả. Hic, đau thấu trời luôn.
Đấy, kỉ niệm về mùa rét của tớ là như thế đấy. Có những kỉ niệm dễ thương, ngọt ngào, có những kỉ niệm ngộ nghĩnh, vui vui, có cả những kỉ niệm mà mỗi khi nghĩ đến thôi, tim tớ đã tràn ngập thương yêu. Vì thế, bạn đừng ngạc nhiên khi tớ bảo rằng, tớ đang nhớ những mùa rét, nhớ thật nhiều, nhé!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down   Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

Style of Google. Code by Juskteez